Đăng nhập
Đăng nhập
Thông báo mới
Xem tất cả thông báo
Tổ chuyên môn - Nghiệp vụ








Thông tin hữu ích
Tỷ giá vàng
Tỷ giá ngoại tệ
Dự báo thời tiết
Số online: 31  Lượt truy cập: 104374
Liên kết website
Liên kết
Kỹ năng sống
KẾT QUẢ KHẢO SÁT "TUỔI TRẺ NGHĨ GÌ VÀ CẦN GÌ?"

Ngày cập nhật: 10-05-2014 01:01 PM

Chúng ta cần phải thấy việc xây dựng cho bản thân một lý tưởng sống đúng đắn là vô cùng quan trọng. Mục tiêu, lý tưởng đó không nhất thiết phải quá cao xa. Chúng ta có thể bắt đầu từ những mục tiêu nhỏ hơn, thiết thực hơn. Trước khi phấn đấu trở thành một công dân tốt thì hãy phấn đấu là một học sinh tốt, một đứa con ngoan. Trước khi em muốn thay đổi thế giới thì hãy tự thay đổi bản thân. Hãy sống đúng với khí chất của lứa tuổi thanh niên: luôn năng động, nhiệt huyết, sẵn sàng vượt qua mọi thách thức, khó khăn.

Chúng ta cùng đọc và suy nghĩ về lời tâm sự của một cô bé 17 tuổi...

"17 tuổi, tôi dành phần lớn thời gian giam mình trong những suy nghĩ mông lung và ảm đạm. Tôi không xinh đẹp. Không đủ xinh đẹp để được người khác ngoái nhìn những khi bước qua. Gia đình tôi không giàu có. Cha và mẹ đều chỉ là công chức bình thường kiếm sống bằng những công việc buồn tẻ như nhiều người khác. Việc học rõ ràng không phải là năng khiếu của tôi. Tôi chật vật lê bước qua mười năm học với thành tích không đáng tự hào mà cũng chẳng cần xấu hổ. Tôi không có nhiều bạn. Những mối quan hệ bạn bè đối với tôi thật tẻ nhạt: vài câu chuyện vơ vẩn, mấy nụ cười xã giao… Nói về bản thân tôi chỉ cần 2 chữ: bình thường. Cái sự “bình thường” làm tôi chán ngấy. Thậm chí tôi còn chẳng có cả ước mơ. Tôi không biết mình muốn gì, muốn trở thành ai. Tôi không biết sự tồn tại của mình có ý nghĩa gì…
Tôi tìm đến thứ niềm vui ảo giác bằng những vết rạch ứa máu trên cánh tay. Một ngày chán nản hơn cả những ngày chán nản nhất mà tôi đã từng trải qua, tôi rạch sâu vào cổ tay để nhìn máu tuôn ra ồ ạt. Vô cảm. Tôi tỉnh dậy trong bệnh viện. Mẹ khóc và mắt bố trũng sâu. Nỗi buồn trong tôi tan biến nhưng thay vào đó không phải là niềm vui, cũng chẳng phải ân hận. Vẫn là cảm giác bình thường cố hữu cứ đeo bám lấy cuộc đời tôi.

Lúc buồn, tôi lang thang ở hành lang bệnh viện ngắm nhìn những gương mặt thiểu não của người nhà bệnh nhân, tự thêu dệt ra câu chuyện về cuộc đời họ để trong chốc lát quên đi cuộc đời của chính mình. Một chị vẻ ngoài khắc khổ, đôi mắt mệt mỏi hớt hải chạy ra từ căn phòng bệnh nhân gần cửa sổ nơi tôi đứng. Chị ngơ ngác nhìn quanh, nhận ra tôi có vẻ rảnh rỗi bèn ấn vào tay tôi chiếc khăn mặt xơ xác đã ố vàng, hổn hển: “Chị vò giúp em, cháu nó nôn …”. Không để tôi kịp từ chối, chị lại chạy biến vào phòng. Tôi đành vừa đi vò khăn giúp chị vừa hằn học với suy nghĩ “Người nhà quê thật rắc rối!”. Tôi mang khăn vào tận phòng trả cho chị. Chị chẳng nói chẳng rằng vội vàng giật lấy lau những vệt nôn quanh cổ cho đứa nhỏ nằm thiêm thiếp trên giường. Bực tức vì thái độ khiếm nhã của chị nhà quê, tôi định bỏ đi luôn nhưng chẳng hiểu sao chân không bước nổi. Tôi ngây người nhìn đứa bé đen đúa quắt queo chỉ tầm 3,4 tuổi. Gầy gò đến mức nằm chưa hết 1 phần 3 giường bệnh. Trên cánh tay nhỏ xíu của em cắm một cây kim truyền. Miệng em mếu phụng phịu trong giấc mơ. Một giọt nước còn đọng trên khóe mắt nhắm nghiền.
Thấy thằng nhỏ ngủ yên, chị mới quay lại kéo tôi ngồi xuống góc giường trò chuyện. Hóa ra chị chỉ hơn tôi 2 tuổi. Nhà đâu ở tận Sơn La. Nghèo lắm. Chị chỉ được học hết lớp 3. Nhà đông anh em nên nghỉ học ở nhà trồng ngô với mẹ.14 tuổi chị đã lấy chồng. Lấy chồng để về trồng ngô cho nhà chồng. Chị cười buồn bảo thế. Nhà chồng chị cũng nghèo như nhà chị. Ở quê chị nhà nào cũng nghèo. Buổi sáng mở mắt ra là ra đồng làm việc. Tối mịt về nhà lại chong đèn vá áo cho chồng con. Xong việc nhà là lên giường đi ngủ. Làm quần quật cả ngày, sức đâu mà đi chơi. Vả lại cũng chẳng có gì mà chơi. Nhà chị chỉ có một cái đài con, mỗi tối bật 30 phút cho người già nghe tin tức. Ti vi thì chị có được thấy vài lần, là những lần xuống huyện lo việc. Với người làng chị, nó là cái thứ xa xỉ phẩm lắm lắm. Quanh năm suốt tháng họ chỉ biết làm rồi ăn, ăn rồi ngủ, ngủ dậy lại làm. Chỉ cần làm ra đủ ăn đã là hạnh phúc. Chị sống cuộc đời như thế từ lâu lắm rồi.

Rồi thì đứa con bé bỏng của chị bị ốm. Hình như là bệnh gì ở thận. Chạy chữa ở làng không xong. Đưa xuống huyện cũng không được. Chồng chị chạy vạy vay được 3 triệu đồng đưa con lên Hà Nội chữa bệnh. Cứ thế vợ chồng con cái chị vật vã ở bệnh viện này gần 3 tháng. Tiền thuốc men, tiền chữa trị, tiền ăn, một tỉ thứ tiền đều trông vào dăm triệu vay được. Giờ ngày ngày chồng chị lại theo người ta ra chợ lao động làm mấy việc vặt vãnh. Hôm nào may mắn kiếm được vài chục ngàn thì vợ chồng được ăn no, thằng cu được quả cam, cái bánh. Còn những ngày không ai thuê, tiền hết, có khi cả vợ cả chồng chị nhịn đói để dành phần cho đứa con đau yếu. Cũng may còn có người nhà bệnh nhân với bác sĩ thương cháu bé, thi thoảng lại cho hộp sữa hay ít tiền. Khổ sở là thế nhưng chị bảo còn may hơn khối người. Như ở phòng bên kia, nhà chỉ có một bà một cháu. Người bà đã gần 70 mà vẫn phải gánh rau đi bán kiếm tiền chữa bệnh cho cháu. Người nghèo thường thương nhau. Lúc không có thì thôi, chứ hễ con chị có gì là chị lại mang chia cho con bé bên ấy một ít. Nói rồi chị lại ứa nước mắt. Chị thương con trai. Chị thương bà cháu phòng bên. Rồi lại thương cả 2 đứa con gái mà chị gửi lại dưới quê cho bố mẹ chồng. Một đứa 5 tuổi, một đứa mới lên 2. Cả ngày con chị cắp con em lang thang nhặt quả dại…
Kể hết rồi, chị lại hỏi tôi bị sao mà phải vào đây? Nhìn gương mặt già dặn, khắc khổ như đã ngoài 30 của chị, tôi chẳng đủ can đảm để nói với chị rằng vì tôi chán ngán cuộc sống an nhàn đầy đủ của mình mà tự tìm cách làm đau bản thân. Nhìn những người bệnh mắt trũng sâu, da tái đi vì thiếu máu nằm co quắp đợi chờ sự sống ban phát bởi lòng nhân đạo, tôi chẳng thể kể với chị rằng tôi đã thích thú biết bao mỗi lần nhìn thấy máu trên cánh tay mình nhỏ từng giọt, từng giọt xuống nền toilet. Nhìn thân hình bé bỏng đang vật lộn với thần chết của con trai chị, tôi không đủ can đảm để nói rằng tôi đã muốn tự giết chết chính mình. Tôi nói dối rằng đó là một tai nạn.

Tôi 17 tuổi, đầy đủ chân tay và hoàn toàn khỏe mạnh. Tôi được cha mẹ yêu thương chăm sóc. Tôi được đi học. Tôi được ăn ít nhất 3 bữa một ngày và thường là những món mà tôi thích. Tôi có một phòng riêng, không rộng nhưng sạch sẽ. Tôi cũng có cả ti vi, máy tính, điện thoại. Tôi đi học bằng xe đạp và bố mẹ đang dành dụm tiền để mua xe máy cho tôi khi vào đại học. Đôi khi vào ngày nghỉ, mẹ đưa tôi đi mua một chiếc áo đẹp mà tôi thích đến nỗi kể về nó suốt cả tuần. Có một vài người bạn tặng quà cho tôi vào ngày sinh nhật. Bố chưa bao giờ đánh tôi. Ngày chủ nhật, tôi được ngủ nướng đến 9 giờ.
Tôi 17 tuổi, toàn quyền quyết định tương lai của mình. Tại sao tôi lại chọn cách chấm dứt tất cả? Tôi có quyền gì cho rằng chỉ có mình bất hạnh khi thậm chí chưa sống đủ lâu để được thực sự nếm mùi bất hạnh. Tôi có quyền gì ghét bỏ cuộc đời khi có hàng ngàn hàng vạn người đang khát khao được sống? May mắn biết bao, tôi vẫn còn cơ hội.
Tôi 17 tuổi, còn nhiều việc để làm hơn là tự gây cho mình những vết thương..."

            Chúng ta đều biết, lứa tuổi HS THPT là lứa tuổi của những thay đổi tâm sinh lí vô cùng mạnh mẽ. bước vào lứa tuổi này, các em sẽ phải đối mặt đối mặt với nhiều vấn đề phức tạp hơn trong cuộc sống như: tình cảm, tương lai, giá trị sống của bản thân… Những suy nghĩ của các em cũng lớn hơn, yêu cầu đối với bản thân và người khác cũng cao hơn. Do đó, chỉ cần một suy nghĩ sai lệch, một nhu cầu không được thỏa mãn cũng dễ dẫn đến thái độ sống tiêu cực, đánh mất niềm tin vào cuộc sống.

Lời tâm sự vừa rồi của một học sinh, bạn là một cô gái bình thường, không nổi trội về nhan sắc và học lực, lớn lên trong một gia đình tương đối đầy đủ về vật chất. Nhưng bản thân bạn không thấy được niềm vui trong cuộc sống và học tập, chản nản với cuộc sống bình thường cứ lặng lẽ trôi qua. Vì thế, bạn tìm đến những cảm giác mạnh hơn để cảm nhận cuộc sống, đó là rạch lên cánh tay của mình.

Trong một lần do rạch quá sâu, bạn bị mất máu và phải nằm viện. Tại đây, bạn gặp một cô gái chỉ lớn hơn bạn vài tuổi đang nuôi con bị bệnh. Cô gái đó sống ở vùng cao. Cuộc sống thiếu thốn và buồn tẻ hơn rất nhiều lần nhưng cô lại có quan điểm sống rất tích cực, lạc quan, luôn tự thấy mình may mắn hơn nhiều người và sẵn sàng chia sẻ với người khác. Hình ảnh của cô gái và những bệnh nhân đang khát khao sống đã đánh thức tâm hồn của cô học trò. Bạn bắt đầu nhận ra cái tuổi 17 của mình còn nhiều ước vọng, nhiều điều bạn chưa thực hiện được.

Bạn nữ trong tình huống trên đã không xác định được mục tiêu và giá trị sống của mình. Thiếu mục tiêu dẫn đến bạn không có lý tưởng và khát vọng phát triển bản thân, rơi vào tâm trạng chán nản, tự làm tổn thương mình và tổn thương cho cả người thân. Xác định cho mình mục tiêu, lý tưởng sống đúng đắn sẽ giúp cho con người phát triển khỏe mạnh về thể chất lẫn tinh thần.

            Chúng ta thấy là việc xây dựng cho bản thân một lý tưởng sống đúng đắn là vô cùng quan trọng. Mục tiêu, lý tưởng đó không nhất thiết phải quá cao xa. Chúng ta có thể bắt đầu từ những mục tiêu nhỏ hơn, thiết thực hơn. Trước khi phấn đấu trở thành một công dân tốt thì hãy phấn đấu là một học sinh tốt, một đứa con ngoan. Trước khi em muốn thay đổi thế giới thì hãy tự thay đổi bản thân. Hãy sống đúng với khí chất của lứa tuổi thanh niên: luôn năng động, nhiệt huyết, sẵn sàng vượt qua mọi thách thức, khó khăn.

            Để tìm hiểu HS của trường chúng ta hiện nay các em đang nghĩ gì về cuộc sống của mình và các em đang cần gì, chúng tôi đã tiến hành một cuộc khảo sát nhỏ trên 6 lớp bao gồm: lớp 12K, 12A13, 11A1, 11A10, 10A2 và 10A13. Sau đây, chúng tôi xin phép thông qua kết quả của cuộc khảo sát và những nhận định chung về suy nghĩ của hoc sinh trong một số vấn đề.

            Chúng tôi đã khảo sát về những vấn đề mà các em quan tâm nhất hiện nay và nhu cầu của các em trong thời gian này. Trong đó, vấn đề các em quan tâm nhất hiện nay là vấn đề học tập, lựa chọn này chiếm đến 55,81% tổng số HS. 23, 26% Hs chọn gia đình là ưu tiên số một đối với các em. Và 20,93% Hs chọn nghề nghiệp tương lai là điều mà các em quan tâm nhất. qua con số này, chúng ta có thể thấy HS quan tâm đến những vấn đề gần gũi và quan trọng nhất đối với các em. Đa số đều là những vấn đề tích cực và ảnh hưởng trực tiếp đến bản thân các em.

            Nhưng khi so sánh giữa các khối lớp thì ta có thể nhận thấy sự chênh lệch trong suy nghĩ của các em về một số vấn đề. Trong khi sự ưu tiên dành cho gia đình và học tập là tương đối cân bằng giữa các khối lớp. thì trong suy nghĩ về nghề nghiệp tương lai, trong tổng số 20,93% Hs lựa chọn, khối 12 chiếm 8,37%, khối 11 là 10,7% thì ở khối 10 ưu tiên cho nghề nghiệp chỉ chiếm 1,86%. Chứng tỏ ở các em khối 10 vẫn còn thiếu sự quan tâm đến vấn đề định hướng nghề nghiệp cho bản thân.

            Trong vấn đề học tập, việc các em quan tâm nhất chính là hình thành cho mình một phương pháp học phù hợp. lựa chọn này chiếm 37, 67% ưu tiên của các em. Tiếp đó là những quan tâm liên quan đến giáo viên giảng dạy gồm vấn đề phương pháp dạy học chiếm 15,81% và thái độ của giáo viên chiếm 10,23%. Trong khi đó, điểm số lại không phải ưu tiên hàng đầu của các em, lựa chọn này chiếm 11,16%. Đa phần là tập trung ở khối lớp 10, càng lớn thì điểm số càng không còn là vấn đề mà làm các em bận lòng nữa. mà phương pháp học và nội dung bài học mới là vấn đề các em quan tâm hơn. Điều này cho thấy, các em có sự trưởng thành trong cách suy nghĩ và cách học của mình. Học không phải vì điểm mà là vì kiến thức.

            Trong gia đình, ưu tiên của các em chia đều cho các vấn đề kinh tế gia đình, sự quan tâm, yêu thương của cha mẹ và mối quan hệ giữa các thành viên trong gia đình.(đều chiếm khoảng 30%) Nhưng trong khi các em khối 12 dành sự quan tâm nhiều hơn đến quan hệ giữa các thành viên trong gia đình thì các em khối 10 lại đặc biệt quan tâm đến kinh tế của gia đình. Rất ít Hs quan tâm đến vị trí của mình trong gia đình như thế nào. Cho thấy các em quan tâm đến lợi ích chung của gia đình nhiều hơn là lợi ích của cá nhân. Gia đình có vị trí rất quan trọng ảnh hưởng trực tiếp đến sự phát triển tâm sinh lí của các em. Các em mong muốn sự yêu thương từ cha mẹ nhưng bản thân các em cũng phải biết thể hiện sự yêu thương của mình đối với các đấng sinh thành.

            Đối với vấn đề bạn bè, kết quả khảo sát phản ánh đúng đặc điểm tâm lí lứa tuổi các em. Đó là các em rất xem trọng tình bạn (có đến 96,74% Hs cho rằng tình bạn rất cần thiết) và các em rất dễ kết bạn và rất thích kết bạn: 63,26% Hs cho biết là các em có nhiều bạn thân. Nhưng điều mà khiến cho chúng tôi băn khoăn chính là ở tỉ lệ 3,26% còn lại cho rằng tình bạn không cần thiết với các em và có đến 13,02% HS nói rằng các em không có người bạn thân nào. Tỉ lệ này rải đều ở tất cả các khối lớp. Khi các em cho rằng mình không cần bạn và không thể kết thân với ai, các em thường có khuynh hướng sống khép kín, ít bộc lộ và chia sẻ với mọi người xung quanh và rất dễ rơi vào trạng thái tự kỷ. hy vọng các em sẽ mở lòng hơn, tìm kiếm cho mình những người bạn thật sự.

            Một vấn đề nữa cũng rất là thú vị khi chúng tôi tổng hợp kết quả khảo sát đó suy nghĩ của các em về tình yêu. Đa số các em đều lựa chọn tình yêu không cần thiết trong thời điểm hiện tại (chiếm 76,74%). Không biết đây có phải là suy nghĩ thật của các em hay không vì theo những gì mà chúng tôi biết được từ các GVCN thì tỉ lệ các em có quan hệ tình bạn khác giới tương đối là nhiều. Như vậy thì còn lại 21,40 % cho rằng tình yêu là cần thiết, và quan trọng là tỉ lệ này lại đa phần nằm ở lớp 10 và lớp 11, tập trung ở những lớp yếu hơn: lớp 11A10 có 17HS  chọn có, lớp 10A13: 11 hs chọn có. Con số này nói lên điều gì? Chúng tôi sẽ để cho mọi người tự đưa ra nhận định riêng của mình. Tình cảm là một vấn đề phụ thuộc rất nhiều vào cảm xúc, không phải ai cũng có thể tránh né và điều khiển nó. Điều mà chúng tôi mong muốn là các em có thể xây dựng cho mình một tình cảm đẹp, trong sáng. Có thể biến tình cảm đó thành một động lực mạnh mẽ để xây dựng và phát triển bản thân. Một tình yêu đẹp là khi nó làm cho bản thân 2 người trong cuộc đều ngày càng đẹp hơn về thể chất cũng như tâm hồn.

            Ngoài các vấn đề liên quan đến cá nhân các em, chúng tôi cũng có tìm hiểu suy nghĩ của các em về vấn đề xã hội. Vấn đề xã hội được các em quan tâm nhiều nhất là trật tự an toàn xã hội chiếm 32,07% (có một số em ghi rõ là vấn đề bạo lực học đường và an ninh nhà trường). Sự lo lắng của các em xuất phát từ tình hình thực tế mà chúng ta đang phải đối mặt hiện nay, trực tiếp liên quan đến bản thân các em. Ngoài ra, các em cũng quan tâm đến những vấn đề thời sự nóng nhất hiện nay như: vấn đề bảo vệ chủ quyền (chiếm 20%, riêng khối 12 chiếm 12,03%), an toàn giao thông chiếm 27,91% và vấn đề môi trường chiếm 15,35%.

Những con số này cho thấy, các em Hs cũng không hẳn thờ ơ, vô tâm đối với các vấn đề xã hội chỉ là mức độ quan tâm có sự khác biệt mà thôi.

            Thông qua những mối quan tâm của các em, chúng tôi cũng khảo sát Hs về những điều mà các em cần hiện nay là gì? Kết quả cho thấy có khoảng 48,37% Hs cần được sự quan tâm và yêu thương của mọi người nhiều hơn. Con người, dù ở lứa tuổi nào, cũng cần sự yêu thương, chăm sóc. Đó là nhu cầu tự nhiên về mặt cảm xúc. Đó không hẳn là yêu thương mang tính ràng buộc, chăm lo từng li từng tí mà chỉ cần một lời quan tâm thăm hỏi, một sự an ủi khi cần. Bởi vì thế có khoảng 7,91% các em yêu cầu cần sự tôn trọng từ mọi người và có khoảng 10,7% các em có nhu cầu khẳng định giá trị của bản thân. Điều này cho thấy các em đã trưởng thành, cần có không gian riêng, những suy nghĩ riêng và xây dựng cho mình một cá tính riêng. Đó là điều rất cần thiết cho sự trưởng thành của các em. Nhưng có một con số khiến cho chúng tôi lo lắng đó là có đến 23,26% Hs lựa chọn điều các em cần hiện nay là tiền bạc. Nhu cầu này có thể xuất phát từ hoàn cảnh gia đình hoặc do nhu cầu cá nhân. Nhưng hy vọng các em hiểu rằng, việc kiếm tiền đòi hỏi kỹ năng và kiến thức đầy đủ để làm ra đồng tiền chân chính. Nó cần thiết nhưng đừng để nó chi phối cuộc sống của bản thân.

            Qua kết quả khảo sát vừa rồi, chúng tôi nhận thấy các em đều có những suy nghĩ riêng của bản thân liên quan đến các vấn đề trong cuộc sống. Đa số là các em đều có những suy nghĩ tích cực, quan tâm đến những vấn đề thực tế, cần thiết. Có nhiều em cũng đã xác định được mục tiêu, giá trị sống của bản thân mình. Điều đó chứng tỏ các em đã trưởng thành hơn rất nhiều. Còn đối với những em còn đang phân vân, chưa tìm ra con đường riêng cho mình, các em đừng đánh mất niềm tin, đừng vội chán nản. Hãy quan sát nhiều hơn, học tập nhiều hơn, và chia sẻ với mọi người nhiều hơn. Các em còn rất trẻ, còn rất nhiều cơ hội để thay đổi cuộc đời mình. Đừng giam mình trong góc tối, hãy tự tin bước vào cuộc sống để khẳng định giá trị của bản thân.

Nếu các em có những khó khăn hay khuất mắc trong cuộc sống cần sẻ chia và giúp đỡ, các em có thể đến với Ban tư vấn học đường của trường chúng ta bằng cách gặp gỡ trực tiếp với GV tư vấn tại phòng tư vấn vào các buổi trực. Thời gian cụ thể chúng tôi đã có thông báo đến các lớp. Hoặc các em có thể viết thư tay gửi vào hộp thư xanh trước phòng tư vấn hoặc gửi mail qua địa chỉ tuvanthptbacbinh@gmail.com. Hy vọng hoạt động của ban tư vấn có thể giúp đỡ các em trong tương lai.

UYÊN PHƯƠNG

           





Bản để in Bản in  Về trang đầu  Về trang đầu



  THÔNG TIN CÙNG LOẠI KHÁC:

  Nói đúng và hiệu quả (21-12-2014)


 
 
 
 
 
 
Trang: 
/